Thanh niên bốn răng

Chàng thanh niên của nhà ta đã có 4 chiếc răng rồi đấy nhé. Ôi chao là mấy cái răng của cậu chàng thật là lì lợm quá đỗi, mãi 10 tháng mới rủ nhau lên 1 lượt 4 cái. Nhưng Shu thì thoải mái thôi nhỉ, chả sốt ruột gì cả, mẹ cũng vậy. Chỉ hôm thấy đút cho Shu ăn xong chàng ta cắn nghiến lấy cái muỗng không chịu buông thế là mẹ vật cậu chàng ra khám thì thấy răng mọc bén tay rồi, thế là ôm nhau cười hú hú.

Shu hiện là một chàng trai “đúng chất” luôn. Nghịch phá vô cùng và mạnh bạo táo tợn lắm. Cái dáng cậu chàng đẩy cái xe chòi chân đi huỳnh huỵch xoắn cả chân, nhanh như điện với 1 bộ mặt lạnh lùng lì lợm, trời ơi, bố mẹ muốn bay vào mà nhấc bổng chàng lên rồi dúi vào mặt vào cổ 1 tỷ cái hôn 2 tỷ cái hít hít mới đã. Nhưng để chàng được thoải mái chơi thì bố mẹ chỉ có đứng nhìn rồi ù òa kinh ngạc, rồi xuýt xoa ngao ngán, lẫn trong đó là niềm tự hào cao vùn vụt hehe. Rồi cậu chàng hào hứng với việc thả tay vịn để tự đi lắm, mà chỉ mới bước được 1-2 bước là phịch phịch nhưng nhìn mặt cậu chàng rất quyết tâm lẫn rất “máu”. Chàng ta cũng hay có kiểu cười rít lên như người ta hút thuốc lào ấy. Mặt thì cứ tươi hơn hớn thấy mà ghét. Mắt thì lại đen lay láy thấy mà ghét. Nói chung là rất ghét, không thương được một tí gì cả. Cậu chàng cũng “ghê gớm” lắm đấy. Đang chơi món gì mà bị chị Sol giật lại là chàng ta hét lên, gào ổng ổng, xong rồi dí theo chị Sol giật lại cho bằng được, chàng ta quyết không buông tha chị cho đến khi nào giành lại được món của mình mới thôi. Hai chị em mà đang chơi trong nhà, mẹ đứng trong bếp chỉ cần nghe tiếng của ông nhỏ hét lên rồi tiếng gầm gừ giận dữ, rồi tiếng huỵch huỵch hai chị em vật nhau, ghé mắt vào xem thể nào cũng thấy chị Sol đang cuộn người che chắn, giấu tít món gì đó vào lòng, còn cậu chàng thì moi moi, dùng hết sức luồn tay vào lấy đồ chơi ra, kèm thêm là tiếng rít qua kẽ 4 cái răng thưa rểnh rảng, tạm dịch là “chị Sol, chị có trả ngay cho em không, chị Sol kiaaaaa”, rồi kèm thêm là chàng ta nhoài hẳn người lên đè bà chị, bất chấp là bản thân mình còn thô vụng trong di chuyển, bất chấp bà chị đang nằm trên võng thì chàng ta cũng phi thân lên đè cho bà chị bẹp ruột ra. Dù biết không ăn thua nhưng chàng ta vẫn chiến đấu, quyết tiến lên, trong lúc hơi mệt và thất vọng, chàng ta khẽ nấc lục bục trong họng kiểu tức tối ấm ức quá, sức bé mọn yếm thế quá, hực hực, nhưng không khóc òa, vẫn hùng hục lao vào bà chị cà chớn. Mẹ cũng chả vào can thiệp, chỉ hỏi vọng vào, Sol con lại giật đồ chơi của em à, con làm vậy là sai đó nha, mẹ đã bảo phải đổi cho em món khác rồi mới được lấy của em cơ mà, em không đồng ý đấy con thấy chưa. Bà chị Sol vùng dậy đi lấy món khác dúi vào tay cậu em kèm theo lời nhả nhớt, này Shu, chị đổi cho Shu này, nha. Cậu em thông thường thì dịu xuống, vồ lấy món mới coi như đền bù tàm tạm có còn hơn không, cũng có lúc vẫn hậm hực kiểu không đồng ý,chàng ta sẽ thoăn thoắt bò ra cửa bếp, vừa bò vừa kể lể uất ức lắm. Hai cái đứa nhóc tì này thật là!

Thanh niên 4 răng vậy là đi học chính thức được gần 2 tháng rồi đấy. Đã quá quen với mọi sinh hoạt trong lớp, được cô giáo đút cho ăn 2 bữa và tha thẩn chơi trong lớp bên cạnh nhiều anh chị khác. Shu ngoan lắm à, rất là hợp tác luôn, ăn uống cũng dễ thương nữa, cô và mẹ không phải bận tâm nhiều. Thanh niên 4 răng vẫn bú ti mẹ đều đều, phần thưởng lớn nhất đối với cậu chàng chắc là được rúc vú mẹ đó, vừa bú vừa mân mê ôm ấp mẹ, thiệt là đã Shu hen. Thế mà có lúc thanh niên cà chớn ngứa răng cắn ti mẹ phát khóc lên, còn giương mắt ngây thơ vô số tội ngó mẹ, nom cái mặt như kiểu, ôi, con lỡ, con lỡ, mẹ cũng không nỡ nặng lời, chỉ nhắc, Shu cắn mẹ đau quá, đừng cắn mẹ nhé, đau quá mẹ không cho bú nữa đấy. Đợt này Shu lại hay có kiểu nằm vắt ngang bụng mẹ mà ngủ, bú no rồi thì lồm cồm xoay trở gác đầu lên bụng mẹ, như phú ông được mùa ngô nằm khểnh hưởng thụ vậy đó. Rồi thanh niên 4 răng ạ cũng hơi bị lành nghề nha, vỗ tay và múa theo nhạc thì điêu luyện rồi, lại thêm cái màn lắc đầu nguầy nguậy nữa, nói chung là ghét đó.

Ờm, cả nhà ai cũng ghét thanh niên 4 răng hết á, không thương 1 chút xíu nào. Không thương đâu, vì thanh niên Shu đáng ghét lắm. Chả ai thèm thương, chỉ có thèm…yêu thôi à, hehe. Mẹ đùa đấy chàng trai à, ai cũng yêu thương con hết, yêu nhiều nhiều, thương nhiều nhiều. Vì con là Shu, là con trai của bố mẹ, là em trai của chị Sol. Cả nhà yêu con vô điều kiện, yêu mãi mãi luôn nha.

Mau lớn, khỏe mạnh, luôn vui tươi nhé chàng trai 4 răng hóm hỉnh của mẹ!

SG 20.3.2017

Được một chặng

Phù, phù, vậy là hôm qua đã là ngày học cuối cùng của mẹ ở lớp cao học. Thời gian sắp tới chỉ còn phải lên trường thi thoảng để đi thi, gặp giáo viên hướng dẫn, bảo vệ đề cương, luận văn này nọ nữa thôi. Cố mãi, cố mãi rồi cũng đến ngày này, các con nhỉ. Thời gian vừa qua thật chẳng dễ chịu gì khi phải mang vác các con đến trường cùng mẹ, mệt vô cùng và tội các con vô cùng, nhất là em Shu. lại thêm “bị” mọi người quan tâm, xuýt xoa cho mấy mẹ con làm mẹ thêm phần đau khổ. Bãn tính mẹ không thích để người khác bận tâm về mình, về việc mình làm, và hiển nhiên cũng không cần chứng minh mình giỏi giang mạnh mẽ, lại càng không cần được ca tụng. Cho nên mỗi khi mang Shu vào lớp mọi người lại kiểu rất “thương” không ai giúp đỡ trông con cho, rồi nhà đơn chiếc này nọ, rồi ý chí cao nọ kia, nể, phục tùm lum, làm mẹ thấy thật khổ tâm dù rằng miệng cứ phải toét toe ra và luôn mồm em ổn mà. Mẹ biết rõ mình là người thế nào, mình có gì, thiếu gì, cần gì nên mẹ không buồn không khổ cho hoàn cảnh của mình phải thế nọ thế kia, vì mẹ ý thức rằng, tất cả là sự lựa chọn của mẹ. Chính việc sợ con làm ảnh hưởng mọi người, rồi việc mọi người phải phiền lòng về mẹ con mình mới khiến mẹ khổ tâm hơn bất kì điều gì. Mẹ chỉ ước gì mọi người xem chuyện mang con vào lớp học thật bình thường như một việc giản đơn một bà mẹ làm cùng con nhỏ. Mẹ cũng ước gì mọi người bớt định kiến vềmột bà mẹ đi cùng con nhỏ ở những chỗ không phải là chốn vui chơi trông không chuyên nghiệp gì cả. Mẹ không muốn chứng tỏ rằng mình “hiện đại, cởi mở, bình đẳng” kiểu một bà nghị sĩ phương tây nọ mang con vào phiên họp quốc hội được mọi người xuýt xoa. Mẹ chỉ muốn mọi người hiểu rằng, mẹ đã cố gắng sắp xếp cuộc sống riêng của mình một cách tốt nhất, và hãy giúp mẹ thoải mái để làm tốt việc của mình. Không, trong lớp không ai khó chịu vì sự xuất hiện của con cả, Shu ạ, ít ra là họ không thể hiện khiếm nhã như vậy. Nhưng mẹ biết những tiếng ê a chen vào tiếng thầy, những cái đập bàn bôm bốp, những cú ném đồ loạc xoạc chắc không đáng yêu lắm đâu, hihi. Nên mẹ khổ tâm vì nhiều lẽ là vậy.

Chú bé Shu đáng yêu quá, ai cũng khen con trai của mẹ như vậy hết á. Chú bé hay cười, ngoan ngoãn, mắt sáng, nhạnh nhẹn, hòa nhập tốt với mọi người khiến cho những thầy cô có đạo mạo thế nào cũng phải ngó nghiêng trìu mến hay ẵm bồng nựng nịu một chút. Thương con phải cả ngày vạ vật không chỗ chơi, thật là bức bí hết sức. Mang con xuống căng tin, các cô xúm vào hỏi, a thì ra đây là mẹ của em bé này, em bé này tối tối vẫn cùng bố và chị hai đi vòng vòng trong sân trường nè, ngoan lắm, mà có lúc khóc đòi ngủ nghe xót ruột lắm, còn chị hai thì bố chỉ cho uống nước lọc chứ không có uống thứ khác, thương lắm mà không dám cản (ý là biết con thích uống nước ngọt nhưng cô không dám cho), ngoan ghê luôn. Thì ra đây là mẹ của em bé- mẹ không ít lần được các thầy cô, nhân viên trong trường nói vậy, vì có lẽ hình ảnh ấn tượng với mọi người là cảnh ba bố con đèo bồng nhau đi chơi trong sân trường lẫn vào đó là tiếng con khóc đòi mẹ, đòi bú, gắt ngủ. Gần như phòng ban nào cũng chào đón ba bố con mỗi khi nghe tiếng con khóc, có lẽ không ai là không động lòng trước tiếng khóc của một em bé, và khi đã nhìn thấy các con rồi thì khó mà kìm lòng không muốn nhìn thêm chút nữa, đầy trìu mến. Vì lẽ đó mà các con là những em bé nổi danh khắp trường.

Những lúc khó khăn quá, mẹ lại đọc thần chú cố lên, rồi mọi chuyện sẽ qua, vậy mà cũng qua thật 🙂 Tết ra là bố mẹ đã rất lo lắng cho lịch học của mẹ vì đợt này bố phải nhận thêm lớp thứ 7, chủ nhật không thể hỗ trợ bế con cho mẹ như trước nữa, mẹ phải tự xử lý. Wow, wow, wow, sáng mẹ lo cho chị hai theo bố đến trường, rồi nấu cho Shu ăn rồi hai mẹ con bắt uber đến trường, trưa con ăn dã chiến cùng mẹ, chiều hai mẹ con bắt uber quay về trường đón chị hai cho kịp giờ rồi cùng nhau về nhà. Wow, wow, wow, mệt phờ phạc cả người nhưng để mọi người không “quở” mẹ lúc nào cũng tươi, hehe. Hôm học cuối có bác kia đứng nói chuyện với mẹ lúc giải lao rằng, từ lúc đến giờ anh luôn nghĩ mình là người vất vả nhất vì cũng không có ông bà phụ giúp nọ kia, giờ thấy em thế này anh biết mình còn sướng chán, em quá siêu đi, vừa đi học, vừa đi làm, vừa chăm con. Phụ nữ vất vả quá em nhỉ. Mẹ cười bảo, dạ, hoàn cảnh nào thì chiến đấu theo hoàn cảnh ấy thôi anh ạ. Quả vậy, mẹ nghĩ sức mạnh mà mẹ có được là do hoàn cảnh đem lại, mọi thứ, từng chút một trui rèn và tạo nên mẹ hôm nay. Mẹ hôm nay không phải là người giỏi giang kiệt xuất gì, mẹ hôm nay mà mẹ muốn nói đến là người dám chịu trách nhiệm với lựa chọn của mình, phấn đấu và cố gắng không ngừng, và tự lập.

Ngày kết thúc việc học mà người cứ lâng lâng, cảm giác như xe đã lao hết dốc rồi nhưng phanh chưa hảm kịp, haha. Thêm nữa, đoạn đường phía trước sao mẹ thấy thật chênh vênh, chưa có định hướng gì rõ ràng về việc làm luận văn cả. Lại lôi câu thần chú ra niệm, cố lên, rồi mọi thứ sẽ qua. Hẳn vậy!

Các con thương yêu của mẹ, trong tất thảy những niềm tự hào của mẹ, trong tất thảy những niềm vinh quang của mẹ, không điều gì ý nghĩa bằng các con. Trong tất thảy những đoạn đường chông gai mà mẹ đi qua, đoạn đường mẹ không bao giờ muốn dừng lại đó là làm mẹ của các con. Cùng các con, mẹ thấy mình đi xa hơn và dẻo dai hơn dù vất vả là có thật. Yêu các con bé bỏng, diệu kì của mẹ!

SG 13/3/2017

Một chốn đi về

Sáng nay mình gọi điện sớm cho mẹ để vấn an đầu tuần. Mẹ báo mẹ đã bán nhà xong, mọi thứ nhanh gọn vô cùng, chỉ còn chờ hết năm học này cho các cháu chuyển trường yên ổn mẹ sẽ chuyển nhà đi. Chuyện này không có gì bất ngờ vì kế hoạch mẹ đã cùng mình thảo luận từ lâu rồi. Thế mà sao nghe có gì đó lách cách vỡ vụn trong lòng.

Vậy là mẹ đã phải bắt đầu một cuộc sống mới ở một nơi mới ở cái tuổi 63. Mọi thứ cứ chảy trôi như đã có sự sắp xếp tự thuở nào. Có lẽ nhịp đời tự thân nó có cách sắp xếp với lý lẽ riêng. Có gì mắc nghẹn ngay cổ mình. Ngôi nhà, nó không còn chỉ là một nơi chốn đi về quen thuộc từ lúc lọt lòng. Nó đã như một phần gì đó thân thương, như một thành viên lớn tuổi trong nhà, như một chút gì máu thịt. Và nơi ấy có hình ảnh của ba. Mình cảm giác như mất đi thứ gì đó thật thân thương. Nhưng mình lớn rồi mà, phải không, phải chấp nhận những chuyện thế này một cách dễ dàng chứ. Rồi mọi thứ sẽ gói ghém lại, nén vào một chiếc hộp nhỏ cất vào một ngăn trong tim. Trong chiếc hộp ấy sẽ lèn chặt bao nhiêu là kỉ niệm, là nơi mình đã sinh ra, là căn nhà gỗ mái tôn lót giấy dầu sáng nhẵn, là căn nhà xây nơi mình có bàn học riêng, phủ vải, nhét dưới gầm bàn bao nhiêu là truyện Teppi, Thủy thủ mặt trăng, toàn giả vờ ngồi học nhưng lén xem truyện, là nơi ba anh em và ba mẹ ở bên cạnh nhau lâu nhất trong cuộc đời này, là nơi ba đã ra đi….Ngôi nhà ấy là nơi ba mẹ đã gắn bó từ ngày đầu thành lập nên gia đình này. Nơi ấy đã chứng kiến gần như mọi dấu mốc trong cuộc sống của đại gia đình. Nơi ấy đã chứng kiến trọn vẹn mất mát lớn nhất của gia đình khi ba ra đi. Ngôi nhà ấy, góc sân ấy, cây ổi già, ảng nước…sẽ không còn là của mình nữa rồi.

Vẫn nhớ cảm giác khi mình ra trường, cảm thấy cảnh vật thì vẫn đấy, mọi thứ vẫn đấy nhưng mình không còn thấy mình là một phần của nó nữa, không còn dám đụng đến cái gốc cây, hay mảng tường vì thấy nó không thuộc về mình nữa rồi. Với ngôi nhà này cũng vậy. Nếu nhớ mình cũng có thể quay lại đây để nhìn, như nhìn một kỷ vật, nhưng mãi mãi không còn sống trong nó hay là một phần của nó được nữa. Mình biết, sự chia tay nào cũng chẳng dễ dàng dù tự thân nó có đầy đủ lý do hợp lý…

Nhưng dù sao thì vẫn ý thức rõ ràng rằng, mẹ ở đâu, quê hương ở đó. Có mẹ thì chỗ nào cũng sẽ ấm áp và thân thuộc thôi. Rồi trong mình sẽ có một tình yêu mới với một ngôi nhà mới, mà không cần, hay không thể xóa đi những kỉ niệm và tình yêu về ngôi nhà cũ.

Thương và buồn một chút thôi!

Cô bé cao gần 1m

Ui chà, nàng Sol yêu thương của bố mẹ nay đã cao gần 1 mét rồi đấy.

Mới ngày nào, con là cô bé đỏ hỏn lọt lòng mẹ nặng 2,5kg và dài có 45cm thôi, nay con đã cao hơn gấp đôi khi mẹ sinh con ra đời rồi đấy. Buồn cười quá đi. tất nhiên con là nàng ốc tiêu so với các bạn, nhưng với mẹ đó là một thành tựu. Người ta có thể che con lùn, chỉ có bố mẹ mới biết là con đã dài ra thế nào. Người ta chê con còi, chỉ có bố mẹ mới biết rằng con đã nặng lên bao nhiêu. Ôi chà chà, cả một quá trình, bao nhiêu là cơm là gạo, bao nhiêu là mồ hôi công sức của bố mẹ đấy chứ đâu phải dễ. Thương cô nàng gần 1 mét nhất đời luôn!

Cô nàng đâu chỉ có dài và nặng hơn, cô nàng còn nói nhiều và đủ kiểu lý lẽ nữa. Nhiều khi con nói gì đó mà bố mẹ phải bật cười vì thú vị, thấy niềm vui thật dễ kiếm quá đỗi. Chỉ cần ngồi nói chuyện với con là có thể cười được 1 rổ. Nội nghe con “nịnh hót” thôi là đã thấy sướng tê tái rồi, bao nhiêu mệt mỏi cứ thế là “nhấn nút” hết cả. Ôi cái miệng cười hóm hỉnh này, cặp mắt sáng lúng liếng này, cái thân hình mảnh dẻ không ngừng hoạt động này, cái tay xinh đến từng ngón này, cái điệu bộ nhảy nhót này… tỉ tỉ thứ cần phải “quăng tim”. Chắc bố mẹ chẳng nhìn con bằng con mắt cơ học nữa, đang nhìn bằng một cửa sổ của một ngôi nhà đầy tim, nên là cứ thấy đối tượng một cái là tim bay vèo vèo thôi.

Nói vậy chứ, nàng Sol cũng còn bị nhắc nhở nhiều lắm á. Đôi khi còn làm bố cáu nhặng xị lên vì cái tật nghịch phá. Bố thì đã trăm thứ việc tủn mủn khi mẹ còn bận chăm em Shu rồi mà Sol cứ lơ đễnh, ham chơi, phá phách làm bố phải phát cáu lên. Mỗi khi bố lớn tiếng lên 1 tone thôi là nàng lại bảo, bố, bố đừng cáu, bố cáu xấu lắm á. Trời, người ta đang cáu xoắn óc mà còn bắt người ta đẹp sao cô nương. Nhưng cũng nhờ vậy mà bố mau dịu xuống, không bị núi việc đè cho lấn át tinh thần nữa, bố sẽ lại dịu dàng với Sol, và chấp nhận rằng Sol dù là chị hai thì cũng vẫn còn là một cô bé con thôi.

Nói vậy chứ, Sol là chị hai hơi bị “được” đó nha. Sol dịu dàng với em lắm đó, còn hay cười hềnh hệch vào mặt em nữa, hehe. Sol lấy đồ tắm cho em thì phải gọi là chuẩn nha, đầy đủ không thiếu thứ gì. Sol biết tự đọc sách, tự chơi dưới nhà cho mẹ dỗ em ngủ mà không lên làm phiền nè. À, Sol biết tự tắm nữa đó. Sol tự hào cực kì khi được tự tắm nha, dù rằng vẫn phải mở cửa cho bố mẹ kiểm soát và bố mẹ phải kiểm tra “chốt sổ”. Nhưng như thế là đã giúp bố mẹ nhiều lắm rồi hen, vì trong lúc con tắm, bố mẹ làm được thêm bao nhiêu việc. Lúc này, câu cửa miệng của bạn là “con muốn tự lập”, haha, ok thôi.

Cô bé Sol à, bố mẹ yêu con nhiều nhiều, con biết không. Con như một bông hoa hồng trong nắng sớm vậy, nhỏ xinh, trong lành, tinh khôi. Hôm vừa rồi, vào ngày Valentine khi cả nhà cùng đi về ngang qua hàng dài bán hoa, con nhắc, bố ơi, hôm nay là valentine bố hãy mua tặng cho mẹ một bông hoa hồng đi. Bố bảo, bố đã có bông hoa hồng tặng cho mẹ rồi, đó chính là Mai Khôi đấy. Con cứ ngúng nguẩy, không đâu, ý con là một bông hoa hồng thật á. Mẹ và bố cười với nhau, còn bông hoa hồng nào thật và giá trị hơn con nữa, cô bé.

Mãi yêu con!

SG 24.2.2017

Khi tình yêu đã hết

Chà chà, nay mẹ Xíu cũng theo dòng thời sự chút chút nha. Hiện đang nóng sốt nhất là 2 vụ: bà hiệu trưởng đi taxi và vụ hai vợ chồng vũ công nọ “tố” nhau. Trong khuôn khổ bài viết này mẹ chỉ đề cập đến chuyện thứ 2 nha. Thật ra mẹ ít quan tâm chuyện Showbiz nhưng do mấy nay lội đi đâu cũng nghe nói mấy việc này, rồi những người mà mẹ follow đều nói về việc này nên mẹ cũng “phím đàm” chút ha.

Chuyện là 2 vợ chồng nọ bên nhau 11 năm, có với nhau một con gái. Người chồng nổi tiếng như ngày nay đều có bàn tay nâng niu chăm sóc hỗ trợ hết mình của vợ. Có thể nói đây là người vợ tào khang. Rồi 6 tháng trước họ chia tay trong êm đẹp. Ngỡ mọi chuyện đã ngủ yên rồi thì đến nay người chồng công khai người yêu mới, một bạn người mẫu trẻ đẹp. Rồi người vợ mới tức nước vỡ bờ, tố cô này là người thứ 3 phá vỡ hôn nhân của họ, rằng có đầy đủ bằng chứng để chứng minh điều ấy. Và anh chồng là người bước ra khỏi hôn nhân mà chưa làm tròn trách nhiệm….Anh chồng chỉ đính chính, cô người yêu mới không phải là người thứ 3 và không muốn nói gì thêm. Thế là dư luận chỉa mũi dùi vào anh chồng và cô bồ mới. Rằng thì tệ bạc, xấu xa, tham vàng bỏ ngãi, bị bỏ bùa, mang nợ với người vợ tào khang như thế mà đành lòng, rồi sẽ nhận kết cuộc cay đắng, rằng sẽ khổ thôi vì đang có người yêu thương chăm sóc thế k muốn lại phải đi chăm ngược lại cho em trẻ…rồi người ta “nhân rộng” ra là đàn ông toàn tệ bạc thế, toàn ham sắc, mê gái nọ kia…Dư luận thật là có trái tim “nhân hậu”, luôn biết che chở cho phái yếu và những người yếm thế. Rõ ràng, cô vợ đang là người yếm thế trong mới quan hệ này: phải nuôi con, không nổi tiếng, là phụ nữ, và hơn hết là chính cô cũng cảm thấy mình đang bị ấm ức. Tất nhiên ở đây, chẳng ai là người trong cuộc để biết tường tận chuyện gì. Chỉ nhân chuyện này, bản thân mỗi người tự đúc rút cho mình bài học nào đó, nếu thấy cần. Với bản thân mình, một khi tình yêu đã hết, mối quan hệ ấy đã bị phá vỡ thì mọi điều về người ấy, về mối quan hệ ấy đều trở nên vô nghĩa. 1 thập kỉ là bà vợ tào khang há có ý nghĩa gì khi ngay lúc này, trái tim người ấy chẳng còn chỗ cho mình. Tại sao phải tiếc, mình hạnh phúc khi được là người vợ tào khang của họ cơ mà, cả hai cùng cho và nhận chứ có phải mỗi mình mình cho đâu. Sao lại nghĩ là mình đã “hi sinh”, không, tình yêu chẳng có hi sinh đâu, với mình, ngay cả lúc tưởng như hi sinh thì cũng là lúc mình đang thụ hưởng niềm hạnh phúc. Còn không, thì vì quá mù quáng thôi. Trái tim họ không còn chỗ cho bạn từ 1 tháng trước, 1 năm trước, hay ngay từ khi bắt đầu há còn ý nghĩa gì khi ngay lúc này, bạn và người ấy không còn đường quay về nữa thì giằng co về một mốc thời gian để tranh đấu cho cái gì? Cho sự bội bạc và tàn nhẫn của họ? Chắc điều đó làm bạn dễ chịu chứ không làm thay đổi được tình hình mối quan hệ, không một chút nào. Vậy thì, quan tâm làm gì nữa bạn ơi. Hãy cất chúng vào một cái hộp sơn son thếp vàng, một thời oanh liệt đáng tự hào vì bạn đã là người vợ tốt, yêu thương hết lòng và hạnh phúc. Vươn vai đứng dậy, chờ đón những điều mới, những mối quan hệ mới. Nếu bạn tự tin mình đã là người sống tốt thế, chẳng lo gì những người tốt khác không tìm thấy bạn. Và cũng đừng lo lắng mình sẽ lại trọng thương như thế, hạnh phúc là chặng đường đi, tận hưởng niềm vui trong chặng hành trình, rồi niềm vui sống sẽ bừng cháy lên thôi.

Và hơn hết bạn phải có tâm lý sẵn sàng cho những thực tế dù phũ phàng đến đâu. Đừng để bản thân sụp đổ hay thê thảm sau những biến cố. Cuộc sống có cách sắp xếp riêng của nó, rồi mọi chuyện sẽ ổn thôi.

Đừng cười khinh miệt tôi khi bạn cho rằng tôi có trải qua đâu mà biết, nói thì dễ…Đừng cười, vì tôi chỉ đang răn mình thôi, và hẳn là hành động nào cũng bắt đầu bằng suy nghĩ.

SG 23.02.2017

 

Làm đàn ông chẳng dễ

(Viết cho Shu)

Shu thương, tự nhiên sáng nay trên đường đi học, bố mẹ có nói 1 chuyện gì đó để dắt dây tới việc lúc trước khi mang thai biết con là con trai mẹ hơi buồn. Thật ra cái buồn lúc đó, có phần ích kỷ của bản thân vì mẹ không tự tin lắm để nuôi dạy một chàng trai. Còn bây giờ khi mẹ đã rất vui với việc có một chàng trai bên đời rồi, mẹ cũng vẫn còn suy tư nhiều cho con trai lắm nè. Kể cả chị Sol, tất nhiên. Nhưng ít nhiều, mẹ tự tin hơn với việc làm người hướng dẫn cho Sol có một cuộc sống chất lượng nhất. Vì dù sao, mẹ và Sol cũng cùng là phe tóc dài, nên thỏ thẻ, chỉ bày nhau thật dễ. Còn với một cậu bé, một chàng trai, một người đàn ông như con, liệu mẹ phải đi con đường nào đây ta, nên mẹ lo lắng là điều dễ hiểu mà phải không con. Vẫn biết bố Chúc cũng là một người tuyệt vời, nhưng một người “nhiều chuyện” như mẹ thì không thiếu vắng hàng tỉ nỗi suy tư thường trực 🙂

Con biết không, ngay tại thời điểm này, người ta vẫn kháo nhau rằng, làm con gái thật khổ. Khi một bé gái chỉ còn đang là một thai nhi thôi, người ta đã kháo nhau rằng, đẻ con gái mà thương, mình khổ rồi nó cũng khổ. Mẹ không lý giải hết nổi tại sao người ta lại nghĩ như vậy. Phải chăng là vì cuộc sống họ khổ do họ lệ thuộc vào chồng, không được quyền quyết định? làm công chuyện nhà quá nhiều? lúc nào cũng đầu bù tóc rối? phải mang thai, sinh con? và tỉ mỉ hơn là phải chịu mệt mỏi mỗi khi “đến tháng”? hay có lẽ lý do lớn nhất họ thấy họ khổ là do họ nói ra được cái khổ của mình :)? Với mẹ, những lý do mà mẹ sưu tập được từ những người “bán than” ấy, không là vấn đề với mẹ. Thật sự! Dù có lúc mẹ cũng thoáng nghĩ đến những chuyện chỉ có phụ nữ làm được ví dụ “đến tháng”, mang thai, sinh nở, cho con bú. Nhưng, nếu có than, mẹ chỉ là than “làm nũng” cho người ai cũng biết là ai đó, để “làm màu làm mè” rằng mẹ thật đáng yêu, thật giỏi giang, thật “hi sinh” mà thôi. Còn tận sâu trong lòng, mẹ xem đó là một món quà, mà mãi mãi đối phương dù có muốn thế nào cũng không biết mẹ nhận được gì, cho dù mẹ có miêu tả thế nào, thì nó vẫn là một bí mật chỉ mình mẹ biết, mình mẹ tận hưởng nó đến cùng. Đấy, con xem, làm phụ nữ thú vị phết đấy chứ nhỉ 🙂

Người ta nói rằng, làm con trai thật sướng! Vì không phải vất vả những chuyện kể trên. Thêm nữa, trong một mối quan hệ, con trai thường ít bị “tổn thương” hơn, theo nghĩa, người mang thai ngoài ý muốn hẳn là con gái, và từ đó, họ phải đối diện với việc nạo phá thai và các biến chứng đi cùng này kia. Ở mặt này, thì phải thừa nhận là đúng chứ nhỉ, nhưng rõ ràng, chàng trai mà mẹ muốn con trở thành chắc chắn không phải là người thiếu hiểu biết, vô trách nhiệm và kém cỏi như những anh chàng “tác giả” trên rồi hen. Rồi làm con trai cũng ít phải va chạm với nhiều chuyện nhạy cảm như xâm hại tình dục, lừa gạt này nọ. Chung qui cũng là vì có lẽ con trai không mang bầu được nên người ta ít thấy nó hiểm nguy hơn chăng? Với mẹ, làm con trai, làm một người đàn ông tuềnh toàng thì dễ, tạm vậy, chứ làm một người con trai, một người đàn ông “chất lượng” thật khó, khó ơi là khó. Tất nhiên, làm một người chất lượng dù là nam hay nữ thì cũng không dễ dàng, nhưng với mẹ, phụ nữ có nhiều lựa chọn hơn là một chàng trai. Bởi những qui định về đặc điểm giống đực, thường là mạnh mẽ, cứng rắn, vững chãi, nương tựa….nên từ trong tiềm thức và cách nuôi dạy luôn hướng những cậu bé về những điều này. Chẳng hạn, con trai thì không khóc nhè, con trai thì không yếu đuối, con trai thì phải trượng phu, quảng đại, con trai thì phải là “phái mạnh”. Trong gia đình, “mô hình chuẩn” thì người đàn ông phải là chủ gia đình, là lao động chính trong nhà, là người cứng rắn hơn vợ, là người điềm tĩnh hơn vợ, là người lo chuyện lớn….Chính vì vậy, vô hình đã giăng trong đầu của những chàng trai hàng loạt những vật cản, những chướng ngại vật phải vượt qua. Hàng núi những áp lực về công việc, sự nghiệp, thu nhập… đã vậy, khi gặp những khó khăn biến cố, những chàng trai thường bức bí thậm chí bất lực trong thể hiện, giải tỏa. Mẹ nhớ, có đọc đâu đó một nghiên cứu rằng đàn ông thường không sống thọ bằng phụ nữ, phải chăng vì họ không thể hiện cảm xúc ra ngoài, khi stress họ thường tự gặm nhấm nên họ bị “nội thương”. Một cô gái khi buồn có thể bù lu bù loa khóc lóc thở than, ổn thôi. Một cô gái khi buồn, không khóc lóc thở than, quá ổn, cô ấy thật mạnh mẽ. Một chàng trai khi buồn vẫn như không, ổn thôi, con trai mà, nhưng một chàng trai mà ràn rụa nước mắt nước mũi thì quả thật cũng hơi khó coi. Đấy, thật bất công cho những chàng trai, rõ ràng con gái có nhiều lựa chọn để được “công nhận” hơn. Khi người phụ nữ có vấn đề, họ sẵn sàng trút ra ngay. Còn đàn ông, họ lầm lũi ôm lấy nỗi lòng mình, con sóng thần hay bão tố đều bị khóa trong vẻ ngoài lạnh lùng, phớt đời. Điều này khiến người ta nghĩ rằng đàn ông vô tâm, vô cảm, hoặc là như kiểu họ chẳng bao giờ có vấn đề. Kì thực thì vấn đề của họ là cố tỏ ra không có vấn đề dù rằng vấn đề nào cũng to bành ki ra 🙂 Nãy giờ mẹ “lí luận” quá trời, để con thấy rằng, làm con trai cũng không dễ và chẳng sướng tẹo nào, tất nhiên nếu muốn làm ” trai cho đáng nên trai”. Do vậy, đòi hỏi ở nơi con thật nhiều phẩm chất để trở thành một người đàn ông “giỏi việc nước, giỏi việc nhà”. Và hiển nhiên, trở thành người đàn ông ấy trong sự hoan hỉ, bình an, tự hào chứ không phải là sự đau khổ, gượng ép. Mẹ nghĩ, một người đàn ông quyết đoán, dám nghĩ dám làm, mạnh mẽ, hiểu biết, có sự nghiệp cũng đáng để “ngó” đấy, nhưng người đàn ông ấy sẽ càng hấp dẫn, có ích, và được yêu mến hơn khi biết hướng thiện, nồng ấm yêu thương, nhân hậu, điềm tĩnh. Con nghĩ xem, trở thành một người đủ giỏi, vai đủ rộng, tay đủ dài để lo được thật nhiều việc, quan tâm chu đáo được thật nhiều người mình yêu thương tuyệt lắm chứ. Với mẹ, không có gì hấp dẫn bằng một người đàn ông lịch lãm, biết nấu ăn cho cả nhà, biết hôn vợ và chăm em bé. Gia đình luôn là điều quý giá, người đàn ông tốt phải biết vun đắp và thành công trong gia đình của mình, con nhé.

Wow, con thấy hôm nay mẹ “bênh” cho cánh mày râu nhiều chưa. Vì mẹ thấy bố chẳng sướng theo kiểu thông thường tẹo nào. Vừa đi làm, vừa về nhà phụ vợ, chăm hai em bé Sol Shu, trăm công ngàn việc tủn mủn. Thế nhưng, bố vẫn bảo là bố sướng đấy, vì bố có gia đình nhỏ thật tuyệt, do chính tay bố được chăm sóc mọi người, được làm những việc ấy cũng là cách bố xả stress, hehe, nghe có lý quá ha. Rồi sau này con lớn, con sẽ trở thành người đàn ông mà con muốn, không nhất thiết phải theo hệ quy chiếu của bố. Nhưng mẹ luôn mong rằng, có trở thành ai, con cũng luôn vui vẻ và an nhiên trong sự lựa chọn của mình.

Và con có trở thành ai thì bố mẹ cũng yêu con, Shu à!

SG 22.2.2017

Hai chị em

Sol và Shu là hai chị em, mãi mãi, các con nhớ nhé!

Mẹ chưa biết sau này lớn lên nhìn cảnh hai chị em chành chọe, khóc lóc, tố cáo nhau thế nào. Chứ bây giờ nhìn hình ảnh hai chị em quấn quít mẹ thấy đáng yêu quá thôi. Sol rất là thương em trai của mình. Dù là một bà chị đang tuổi chơi, còn nhiều lơ đễnh nhưng Sol tỏ ra ân cần và dịu dàng với em lắm. Sol hay chọc cho em cười, hôn vào má em, hít tay em, ôm ghì em trìu mến. Gặp em là con dí mặt vào nói chuyện với em, mặc cho cậu em nhỏ cứ quào quào mặt, hay rị tóc chị, con vẫn mềm mỏng với em. Rồi con biết trông em cho mẹ nấu cơm nữa, thấy em bò váo góc nhà, biết khua chiêng khua trống gây sự chú ý cho em bò ra. Rồi mẹ hỏi thăm vọng vào, em đâu rồi Sol ơi, dạ, em đây nè mẹ, em đang nằm chơi với cái quạt nè mẹ. Con nói trong sự trìu mến rằng, mẹ ơi, con thương em Shu lắm. Mẹ cảm thấy rất ấm áp, như thể lời yêu thương ấy dành cho mình. Mẹ sẽ nói, mẹ nghĩ em Shu cũng rất thương chị hai Sol đó, vì con với em là hai chị em mà ha. Con rất hay dùng từ “hai chị em mình”, em khóc, con dỗ “em ơi, chị đây, chị đây”. Mẹ biết tình cảm này của con không hoàn toàn chỉ là tình máu mủ tự nhiên, mà nó được vun đắp dần dần. Từ khi bố mẹ chuẩn bị cho việc mình sẽ có thêm một em bé nữa, bố mẹ đã đồng thời chuẩn bị tinh thần cho con, khi đó con hơn 2 tuổi thôi. Rồi mẹ có bầu, đi khám thai lần nào mẹ cũng cho con vào cùng để con thấy em đang lớn ra sao, tay chân em cử động thế nào, và khi cái tay em vẫy vẫy trong màn hình siêu âm, mẹ bảo, ôi, em chào chị Sol kìa, con thích mê tơi. Con hay nói chuyện với em, mỗi lúc đó mà em nhúc nhích là con thích lắm, rồi mẹ “dịch” lại là em nói em yêu chị hai, con cười hí hí tỏ ý mãn nguyện lắm. Mẹ lúc nào cũng nói, ôi Sol thật là sướng quá đi, chuẩn bị có em trai rồi, có thêm một người thương con nhiều thật nhiều, vậy là Sol có 3 người thương nhiều là bố, mẹ, em Shu rồi. Bạn Sol thấm ý cười hí hí, rồi cúi xuống bụng bầu nói khe khẽ, em Shu ơi, chị cũng thương em lắm á. Lúc mẹ bầu em Shu là Sol “đăng kí” sẽ thay bỉm thối cho em nè, con bảo, thối mấy con cũng chịu được, haha. Bây giờ thì chị hai giúp em nhiều việc lắm, soạn đồ gọn gàng cho em đi học, phụ mẹ lấy bỉm, lấy áo thay cho em, trông em, chơi cùng em…mẹ tối tối trong những chuyện cần nói, mẹ đều có nói rằng, nhà mình có em Shu thật là thích con ha, em đáng yêu, em ngoan ngoãn, có thêm một thành viên trong gia đình, nhà mình bây giờ là bốn người yêu thương nhau, đã quá. Thế là con cười hóm hóm, mắt mở to đầu gật gật kiểu đồng ý với một điều bí mật này.

Còn chú bé Shu hả, không hiểu nổi luôn, chú thấy chị hai của chú là chú rít lên cười, tay chân đạp đạp hết cỡ à. Chú kéo mặt chị hai vào chú liếm liếm. Chị hai làm gì chú cũng nhìn chăm chú rồi cười hưởng ứng hết. Tối qua hai chị em vừa gặm bánh mì vừa nhìn vào mặt nhau cười hềnh hệch thấy ghét gì đâu. Tối thì bò bò lại gần rúc nách chị hai ngủ ngon luôn.

Mẹ thương hai con quý giá nhất đời mẹ hết sức luôn. Nhìn hai chị em tình cảm với nhau mẹ thấy vui và mãn nguyện lắm à.

Sol và Shu là hai chị em của nhau, mãi mãi!

SG12.01.2017