Bố đi công tác

Bố hiếm lắm mới đi công tác, nói đúng ra là 1 năm đi đúng 1 lần vào dịp thi tốt nghiệp của mấy anh chị cấp 3. Bố toàn đi tỉnh, năm thì Đồng Nai, năm thì Bến Tre, đi hẳn 4-5 ngày. Bố đi công tác giữa mùa cày cấy, hehe. Nhưng thôi, phải cân đối nhiều vai trò mà, nên không được tiếc.

Tối qua bố ngắm các con ngủ mãi, bảo đi mấy ngày sẽ nhớ cả nhà lắm đây. Rồi nhìn hai chị em xoay vào nhau mà ngủ, chân gác lên chân, bố xuýt xoa mãi. Nhà mình đi bên nhau trên mọi chặng đường, nên đôi khi xa vài ngày thấy cứ như là một sự kiện vậy. Tối bố đã lo giặt quần áo, phơi phóng sẵn để ở nhà bớt việc. Mấy nay có bà ngoại xuống chơi cũng đỡ lắm luôn. Có bà nhà cửa đỡ quạnh quẽ, có người chuyện trò cùng và có người nấu cơm cho mấy mẹ con nữa, hehe. Bà ngoại nhớ cháu xuống thăm và bị “điều” ở 1 tuần cho khớp lịch với bố C để 1 công đôi ba chuyện luôn.

Sáng nay, bố hôn hai đứa trước cổng trường tạm biệt, vì trưa nay bố lên xe rồi. Cái Sol mặt tẽn tò chưa hiểu hết ý hay sao á. Rồi tối nay mới thấm, tha hồ mà hỏi. Tối qua con đi ngủ sớm lúc bố chưa đi dạy về thôi mà gần sáng lơ mơ hỏi mẹ bố đâu hả mẹ, bố nằm ngay dưới chân con đấy, mới yên tâm ngủ tiếp. Thằng Shu thì mặt lạnh tanh, phần vì chả hiểu gì, phần vì người ta là đờn ông nên phải thế, haha. Nói chung nhà mình là cái tổ sến rện. Mà vui.

Bố công tác tốt nhé, tranh thủ mấy ngày không bị vợ con quấy rầy đèo bồng, bố hãy nghỉ ngơi thật nhiều, đi ngủ sớm, lấy sức về cày nốt mùa vụ đang chờ, hehe. Thương bố!

SG 20.6.2017

Những ngày nắng ấm

Mấy hôm nay trời mưa gió sụt sùi, mà cũng không hẳn vậy, nhìn chung là trời ẩm ương kinh khủng. Thời tiết làm người ta u sầu đi trông thấy. Cảm giác mọi thứ trong người mình như vừa đi qua một cơn bão vậy, chỉ còn lại xác xơ và mệt mỏi.

Khoảng 1 tháng vừa rồi mình xoay mòng mòng với đủ loại cảm xúc. Mọi thứ vồ vập ồ ạt như một cơn bão, đi qua chỉ để lại hoang tàn. Không, hoang tàn thì hơi quá, có lẽ là ngổn ngang thì hợp hơn. Cuốn theo đó là những người bên cạnh mình cũng chao đảo theo. Mình đùa rằng, mình bình yên quá nên lâu lâu cháy bùng bùng lên 1 trận để mọi người còn nhớ mình vẫn là một ngọn lửa, chứ không phải chỉ mỗi là cơn gió thu dịu dàng, hehe. Nói chứ, mình thừa biết làm ngọn lửa thật mệt, lúc nào cũng phải cháy, và thiêu đốt 1 cái gì đó. Nhưng quả là cuộc sống của mình đôi khi có cảm giác “thiếu muối” nên đốt lên một nhúm lửa cũng có giá trị riêng của nó. Suy nghĩ quá nhiều, lung lạc quá nhiều, suy tính quá nhiều, chọn lựa quá nhiều, băn khoăn quá nhiều…đã làm mình ngã vào một trận ốm. Đầu đau như bị dần, chao đảo, nóng sốt hôi hổi. Rồi lây cho Shu. Con dặt dẹo nguyên 1 tuần chẵn với sốt siếc, phát ban khắp mặt mũi, lưng bụng, như con mèo hen. Tình cảnh thê thảm đánh động vào tất thảy mọi mặt đời sống. Thấy mình cần tĩnh tại hơn nữa, thực tế đã quá động, làm mặt hồ phẳng lặng của sự bình yên và minh triết dậy sóng, thành từng chập vỗ vào trái tim nhiều ngăn của mình đau đớn. Họ nói rằng mình đang bị giằng xé bởi lý tưởng và thực tế. Đúng nhất phải là mình bị giằng xé bởi công việc và gia đình. Bên trong mình có 2 người phụ nữ. Một HT rất bạo liệt, đầy sức sống, nhiều hoài bão, tràn đầy khát vọng, luôn muốn bước tới, đi mãi, có phần kiêu ngạo và ảo tưởng sức mạnh 1 chút nữa. HT ấy luôn muốn dấn thân hơn trong công việc, luôn muốn mình phải “ra gì” trong cuộc đời này, luôn muốn cống hiến nhiều hơn, ảnh hưởng nhiều hơn đến cuộc sống. Và đây, một mẹ X rất khiêm nhường, nhu mì, thùy mị, muốn là một người phụ nữ của gia đình, bên con, chăm con, yêu con, không muốn bỏ lỡ những khoảnh khắc vàng của con, chấp nhận một sự bình yên tuyệt đối, sống trong yên ổn và hài lòng với một màu sắc mờ nhạt, hài lòng với vị thế và hài lòng với sự lựa chọn của mình. Thế là hai con người ấy không chung sống hòa bình nhường nhịn nhau nữa. Họ đập nhau chan chát với đầy những lý luận sắc bén của mình. Cũng không hẳn xác định được ai hay điều gì châm ngòi cho cuộc chiến này. Chỉ biết là có một cái gì đó thôi thúc cho sự thay đổi. Thế là mình quằn quại hứng mọi đòn roi của cuộc chiến. Đau khổ đến chao đảo. Chẳng còn tìm thấy bình yên, niềm vui nữa và cảm thấy nghi hoặc giá trị của bản thân.

Mình ốm, Shu ốm như một lời cảnh tỉnh và “tiền bối” mama lên tiếng. Trước khi bị “nắn gân” thì thật ra mình đã bế quan luyện công và dần giác ngộ rồi, nhưng cú giáng của mama coi như là chốt hạ 🙂 . Thật may mắn mình có sư phụ rất là võ công cao cường và hiểu đệ tử khôn xiết. Cộng thêm sư phụ ăn nói tình lý như dòng suối róc rách vào mọi kẽ hở. Thế là hòa bình lập lại. Mọi thứ gần như trở về trạng thái cũ, nhìn bên ngoài là vậy, mọi thứ. Nhưng không phải vậy, mình đã là một con người khác, đã có suy nghĩ khác, minh định và vững tâm hơn. Mình cũng đã nhìn nhận lại gốc rễ của những cái sai, cái dở, cái chưa ổn của bản thân mình. Mình cũng gọi tên được cảm xúc của mình, một cách chính xác không thể chối cãi. Mình cũng biết được cám dỗ nào, cái tham sân si nào, ở đâu, từ ai làm mình lạc lối. Nói chung là mình ngộ ra nhiều thứ và cần rút kinh nghiệm sâu sắc.

Trời vẫn xầm xì, nhưng những tia nắng nhỏ đã len vào mình và gia đình mình. Shu đã hết ốm hẳn, tươi tắn và lắm trò hơn. Sol đã bước vào lớp lá với 1 tỷ sự háo hức và niềm vui lẫn sự hãnh diện. Mình sau trận ốm đã có cân nặng như ý, haha. Nhìn theo hướng tích cực là vậy. Trên hết, mình cảm thấy bình an.

Bình an và vui vẻ, ấy là hạnh phúc.

SG 08.6.2017

Kiếm tiền dễ ẹc

Mấy nay báo chí rúng động chuyện tập đoàn Thiên Ngọc Minh Uy, lá cờ đầu trong ngành bán hàng đa cấp tuyên bố phá sản. Mình không rành về việc vận hành hệ thống đa cấp một cách thấu đáo nên không dám bàn luận chuyện kinh tế vĩ mô. Chỉ nhân đây nhắc nhớ về một kỉ niệm của mình liên quan đến tập đoàn Sinh Lợi, nghe nói là tiền bối hay là kiếp trước hay là cha mẹ gì của TNMU thì phải.

Chuyện cách đây 10 năm, hình như khi đó mình đang học năm nhất. Lúc ấy, vẫn nhớ mẹ gửi mỗi tháng cho mình 700 ngàn để đi học thành phố. Vừa ở trọ, vừa nấu ăn, rồi còn đi học thêm tiếng anh nữa. Các bạn mình thì được chu cấp tầm 1tr, ấy vậy mà mình đã thấy áy náy lắm, và rất muốn hoặc là tiết kiệm giỏi hơn nữa, hoặc là phải kiếm ra tiền để bớt phải dùng tiền của mẹ lại. Lúc ấy đã chơi khá ăn ý với Phượng và Lành rồi. Nhớ lúc ấy trong 1 nhóm chơi đông đông có bạn Giang, người Nghệ An, xuất phát điểm khi mới vào học thì khá giống bọn mình, ý là cùng dân tỉnh lẻ, không khá giả gì hết. Bẵng chừng vài tháng sau, thì thấy bạn khác lắm, quần áo nghiêm chỉnh hơn, rồi còn có cả điện thoại di động nữa. 3 đứa mình tò mò lắm, thế là hỏi bạn xem có công việc gì không. Mình nhớ khi ấy đang đi học thể dục bên trường đua Phú Thọ, cả đám bu vào xum xoe cái điện thoại màu trắng của bạn. Rồi bạn bảo, thế có muốn đi làm thêm không, chúng mình hỏi làm gì? bạn bảo chiều đi cùng với bạn đi rồi biết. Bọn mình hỏi gặng, thì phải nói làm gì đi đã. Bạn lại phớt tỉnh, thì cứ đi cùng đi rồi biết. 3 đứa mình họp nhanh đánh giá tình hình, chúng mình nhận định là có gì đó khá mờ ám, vì nếu đi bưng bê thì huỵch toẹt ra là bưng bê, sao lại cứ phải bắt mình đi đến đấy. Thêm nữa, nghề này có vẻ giàu nhanh, vì thấy bạn “phất” lên thấy rõ. Chết cha, có khi nào nó dụ mình làm gái không tụi bây, cả 3 vừa cười đùa vừa lăn tăn. Đi, tao sẽ đi xem thế nào, mình nói. Phượng và Lành cũng đồng ý là mình là đứa nên đi nhất vì chúng nó đánh giá là mình lì và khôn nhất hội. Chúng không quên vạch ra các phương án tác chiến trong những trường hợp cấp bách cho mình và hiển nhiên chiêu nhanh nhất là thấy không ổn thì quay về, mà không quay về từ từ được thì …chạy. Thế là chiều đó, Giang hẹn mình ở trường rồi cùng nhau qua quận 4. Mình thấy trụ sở một công ty to vật vã, ra vào toàn những người trông-như-người-lịch- thiệp. Vì thấy họ toàn mặc đồ đen, veston hoặc áo sơmi trắng, thắt caravat, đi giày tây. Điều đặc biệt là trông họ lễ-phép-và bặt- thiệp-khác thường.  Ý là gặp ai cũng cười chào, bắt tay, vỗ vai nhau, giới thiệu tên và chức danh, vồn vã một cách ma quái. Nhưng dù sao chắc cũng không phải làm gái, mình tự nhủ, vào xem sao. Mình bước vào trong sảnh thì người những người, từng nhóm đang nói chuyện, thường thì cứ 2 người bặt-thiệp lại kèm một người chưa-bặt-thiệp. Những cái miệng tươi roi rói đang nói gì đó liên tục, những cái tay dắt từ nhóm này sang nhóm nọ, bắt tay nhau liên tục, những con mắt ngây ngô hấp háy đầy hi vọng. Wow, mình nghĩ mình vừa bước vào một “”động” hay hang ổ hay gì đó tương tự của một tôn giáo bí ẩn nào đó. Tất thảy mọi người như bị thôi miên theo cái không khí ấy, không thể không cười chào, bắt tay và nghe về những chức danh gì mà Thiên Ưng, chim ưng hay gì đại loại vậy. Được một lúc, như thể mình đã quen hết cả cái sảnh to đùng người ấy, và tất thảy đều yêu mến mình như anh em ruột thịt, thấm nhuần tình đồng loại, đồng nghiệp, đồng môn…Rồi họ lùa tất thảy vào một hội trường, không khí sầm sập như là một đại sự kiện, và như thể nếu mình muốn ra ngoài phải bước qua xác của hàng trăm áo đen bặt-thiệp nọ. Chỉ phải đi vào, ngồi xuống bên cạnh người giới thiệu, bạn Giang của mình, không thể khác được, mình cũng như một kẻ bị ngấm đòn thôi miên. Thế rồi có người nào đó, bảnh bao hơn tất thảy ra giáo huấn về việc mình đã ngu thế nào khi mua 1 món hàng mà cống hết bao nhiêu phần trăm gì đấy cho nguyên chuỗi phân phối, torng khi hoàn toàn có thể mua đai rách (direct) từ nhà sản xuất mà lại còn sinh lời từ việc đó. Rồi vẽ ra những tháp lợi nhuận khi mà chẳng làm gì cũng đầy tiền vì đã có cấp dưới của mình cống nạp % cho. Rồi bán cho ai, họ hỏi to, rồi tự trả lời, hãy bán cho người thân của mình trước tiên, một sản phẩm tuyệt hảo thế này cơ mà. Họ vẫn nói trong khi cái máy sục ô dôn vẫn đang ục ục đủn những chất cặn bã có khả năng gây ung thư từ miếng thịt đùi heo nặng khoảng 400gr. Cái mình kinh khiếp không phải là lợi nhuận kếch xù hay một tương lai không thể rực rỡ hơn bác xích lô 1 bước lên tiên với thu nhập đâu tầm 30tr đang đứng trên sân khấu kia làm minh chứng. Mà mình khiếp là nhìn vào mặt những áo-đen mình thấy như những con ro bốt, hay những xác sống đã bị thay bộ vi xử lý hoặc kiểu nhập hồn thoát xác gì đấy. Mặt họ hướng vào sân khấu chăm chú, môi mỉm cười hàm tiếu, má ơi, đến cái cười cũng chung một độ mở môi luôn. Rồi cái cách họ vỗ tay một cách đều không thể đều hơn, má ơi, như có ai gài sẵn phần mềm hay họ đã quá quen đến độ, ông kia vừa nói dứt câu gì thì vỗ mấy cái, nhịp 2-4 hay nhịp 4-6, rồi ổng vừa nâng miếng thịt heo thanh tao lên thì đứng dậy vỗ mấy cái, nhịp gì. Rồi cái cách họ dạt ra hai bên cho ông nọ lên hay ông xích lô xuống nó hợp lý, chỉn chu đến từng cái lách người. Nó làm mình run run xúc động và có phần sợ hãi, mình thấy ong ong hết cả đầu khi nghe đến con số 3 triệu hơn và họ bảo họ cho mình vay trả dần trong 3 tháng thì phải, chỉ cần sau bữa nay mình bước ra sảnh kí giấy cái tít thôi là mình đã gia nhập hệ thống. Ôi mẹ ơi, mình mắc ói như đang bị say xe. Nhưng nhìn những xác sống này đi, nếu không muốn bị chúng ngoạm ngay vào cổ truyền cho thứ dịch dãi gây bệnh thì khôn hồn ngồi yên, và cái con thỏ nhát trong người mình khẽ gõ gõ vào gan mình mà nói, thắc mắc gì hay thấy bất hợp lý gì thì cũng khôn hồn ngậm miệng, nếu muốn có chuyện để kể cho ông người yêu già và hai con bạn mắc dịch. Mình ngoan như cún và chết chết, môi mình cũng bắt đầu mở nụ cười hàm tiếu, ặc ặc. Khi buổi hội thảo kết thúc, bạn hỏi, bồ thấy thế nào, ừ cũng hay đấy nhỉ, nhưng mình phải suy nghĩ thêm đã, bây giờ thì mình phải về vì có hẹn. Trước đó, bạn dắt mình lại đi chào cả sảnh lại lần nữa, hự hự, lần này khéo họ còn vồn vã hơn cả lần đầu và mình lại chào mới vì họ chẳng còn nhớ mình đâu, họ chào như máy mà. Ra đến bãi xe mình như được cởi trói, nhưng vẫn chưa hoàn toàn an toàn vì xung quanh vẫn có ao-đen, mình vẫn cười hàm tiếu, hehe, như con ngây cho đến khi ra khỏi đường Nguyễn Tất Thành. Trời ạ, mình có cảm giác như còn đứng trên đất quận tư là mình vẫn còn có thể bị nhiễm bệnh. Về nhà nằm đờ nằm đẫn mất một buổi mà không hiểu bị nhiễm độc gì.

Sáng hôm sau hai con bạn bu lấy hỏi thăm tình hình. Đồ quỷ sứ, bạn bè cóc khô gì mà để mình nhiễm độc 1 mình. Mình làm bộ bí ẩn, hay tụi mày muốn biết thì đi với cái Giang đi cho biết, không phải làm gái đâu, tương đối an toàn và kiếm tiền dễ ẹc à. Hai con mắm nó nhìn mình rồi nhìn nhau, chết cha, con Thu lùn nó bị nhiễm bệnh của con Giang rồi, kiểu bí ẩn đầy lôi kéo đây mà.

May quá, đầu mình hơi ngu và da mặt khá dày nên hôm nay mới ngồi viết cái chuyện cà chớn này chứ không giờ mình là Ưng Ưng, Thiên Ưng, Địa Ưng gì đó là cái chắc, rồi mình sẽ chém đinh chặt sắt và sẽ là nhân vật đứng trên sân khấu kia mà vỡ sọ khai mở cho tỉ tỉ người về cách kiếm tiền không thể nào đơn giản hơn được nữa. Ôi, oai, quá oai! Mình nhìn xa xăm mơ về bộ đồ đen và với tài ăn nói không phải tệ của mình, chỉ có thể là thành công thôi, tưởng gì, kiếm tiền dễ ẹc ấy mà!

SG 28.4.2017

Thôi nôi Shu

18278666_1789450508036069_1729292155840585059_o

Wow, nhanh như một giấc mơ, chàng trai của mẹ đã thôi nôi rồi. Thôi nôi là một sự kiện “âm lịch”, ý là một tập tục á đông, tính theo ngày âm, đánh dấu một bước ngoặt mới của đứa trẻ, thôi nằm nôi. Dù đứa trẻ có nằm nôi hay không thì vẫn thôi nôi, vì đây là một nấc thang mới trên hành trình của đứa trẻ, đã thôi non nớt, yếu ớt rồi.

May quá nhờ có bà ngoại nhắc cho mẹ ngày thôi nôi của Shu. Vì mẹ dự tính là sẽ làm sinh nhật, tức kiểu kỉ niệm ngày sinh theo dương lịch thôi. Nhưng bà ngoại nhắc là phải làm mâm cúng tạ ơn, và nên làm theo ngày âm lịch. Bà còn bảo có cần gà qué gì không thì bà gửi xuống cho cúng. Không, tất nhiên là không rồi, vì mẹ muốn cúng chay. Đầy tháng con mẹ cũng làm mâm lễ chay, và lần này cũng vậy. Mẹ muốn rằng, trong ngày vui của con, trong ngày đầy những hàm ơn, không có ai phải buồn, không có con vật nào phải đau đớn vì con cả. Và tất nhiên, mẹ tin rằng, những “đấng tối cao” không câu nệ chuyện những gì trên mâm cúng. Đứng trước bàn cúng thanh đạm chỉ gồm hoa quả, chè, xôi, mẹ thấy trong lòng nhẹ nhõm, thanh tịnh. Mẹ đã hướng suy nghĩ mình về trời phật, về ông bà tổ tiên, về những bà mụ, về tinh hoa trời đất, về những gì siêu nhiên thanh cao, mẹ không biết nữa, không chắc ai hay điều gì mang con đến bên gia đình mình, mẹ chỉ thấy trong lòng tràn ngập sự hàm ơn. Nếu thật sự có bà tiên như trong câu chuyện của mẹ và chị Sol thì mẹ cảm ơn bà đã lựa chọn mẹ là người đồng hành với con, lựa chọn gia đình ta để con đến bên vui vầy. Mẹ bế con ra để tạ ơn, con cúi đầu ạ thiệt là ngoan luôn đó nha. Rồi bố và chị hai xí xọn cũng thắp nhang để cảm tạ trời đất, vạn vật đã mang con đến với gia đình mình khỏe mạnh, đáng yêu hết sức. Và tất nhiên, bà chị hai dẻo mỏ còn nhanh nhảu xin xỏ cho con luôn được khỏe mạnh, vui vẻ nữa chứ, tuyệt vời ha.

Thôi nôi con, bố mẹ đã chẳng dự định tổ chức gì cả, vì nếp nhà mình như vậy, con biết rồi mà. Thế mà sáng hôm ấy, mẹ tranh thủ chạy ra chợ gần trường mua sắm mâm cúng cho con thì các cô biết, thế là các cô đã tổ chức cho con một tiệc thôi nôi rất bất ngờ, ấm cúng và vui vẻ vô cùng. Các cô còn mua cả bánh kem cho con thổi nến nè, rồi các cô mua đồ đẹp cho con, thay đồ đẹp cho con chụp ảnh kỉ niệm, và các cô liên hoan cùng nhau ly nước mía giữa trưa. Các cô rộn ràng chuẩn bị cho con, rất là vui luôn. Mẹ thiệt là bất ngờ và xúc động quá. Một kỉ niệm đẹp mà mẹ sẽ nhớ mãi về một nơi vừa là nơi làm của mẹ, vừa là chỗ học của các con, một quãng đời nhiều kỉ niệm mà mẹ đã lựa chọn để đi cùng các con. Không phải em bé nào cũng có kỉ niệm về ngày thôi nôi như thế. Con hãy giữ và luôn nhớ về kỉ niệm này như một niềm tự hào và sự vui vẻ bình dị, con nhé. Cảm ơn các cô đã yêu quý mẹ, yêu quý các con. It really made my day!

À, trong cái vụ án mà bốc này nọ để đoán tương lai con ấy. Chàng trai của mẹ đã nhảy vồ vào bốc cây bút. Dù không biết điều ấy sẽ nói lên điều gì, con sẽ làm gì trong tương lai. Ngay lúc này thôi, nó làm mẹ dâng lên niềm tự hào khe khẽ, haha. Vì sao ư? vì mẹ vẫn thích con cái của mẹ liên quan gì đấy đến chữ nghĩa, cho dù không phải là cần câu cơm thì cũng phải ít nhiều có hiểu biết. Thế nên việc chị Sol thì bốc quyển sách, con thì bốc cây bút, khiến bố mẹ hihi, hehe, dù cái việc ấy nó “vô bổ” chết đi được. Kệ, vui mà.

Thôi nôi con cả nhà đi chùa gần nhà. Chiều muộn chùa yên ắng, vắng lặng. Mẹ không biết nữa, nếu như có cổng trời hay cái gì đại loại vậy, thì mẹ tin khi đến chùa là nơi mình gần với những gì thiêng liêng huyền bí nhất. Nên mẹ chọn ngày này để đưa các con đến, vừa để tạ ơn, vừa như một kiểu “báo cáo thành tích” ấy. Đúng vậy, một tế bào nhỏ xíu, một sinh linh bé nhỏ mà trời đất đã gửi đến cho mẹ, nay đã là một cậu chàng lũm chũm bước đi, leo trèo bạo dạn, cười tít cả mắt, papamama huyên náo như một con vịt cồ rồi đây.

Sáng nay mẹ nói với bố, wow, thế là Shu đã một tuổi rồi anh nhỉ. Ừ, mới ngày nào, thế mà đã đến lúc này. Đúng vậy, trải qua biết bao nhiêu sự kiện, từ lúc bầu rồi bế con đi học cùng rồi thi cử này nọ, mang vác ra đường từ hồi 2 tháng, gần như không có ngày nào là không phơi mặt ra đường….. Thế mà bé bỏng của bố mẹ vẫn cứ lớn thêm, lớn hơn lên mỗi ngày. Thật tuyệt vời!

Chúc cho con luôn khỏe mạnh, vui vẻ.  Tuổi mới với nhiều trải nghiệm và hiểu biết mới sẽ đến với con. Bên con, luôn có gia đình mình, mọi người luôn yêu thương con, con nhớ nhé. Yêu con vô cùng, Hà Tùng Quân!

Phong cách sống tối giản

Đã nghe đến từ lâu và thỉnh thoảng lướt qua trong đầu mình ý nghĩ mình là người giản dị, nhưng chỉ mới đây thôi, mình mới thật sự tìm hiểu về phong cách sống này.

Thế là rất chi sục sôi sẽ “cải tổ” lại cuộc sống của bản thân, và gia đình nhỏ. Trong đó, có rất nhiều hạn mục cần phải tinh giản hóa. Đi đầu là nhà cửa vì mình luôn cảm thấy không hài lòng về không gian sống của gia đình. Cũng dễ hiểu vì mọi thứ chưa được như ý về mọi đàng như tài chính, bận rộn…nhưng mình biết gốc rễ của vấn đề là cái đầu của mình chưa thật sự tối giản. Ý là mình chưa tìm hiểu kỹ và quyết tâm thực hành nên mình còn mắc khá nhiều lỗi cơ bản. Trong đó cái bệnh lớn nhất có lẽ là bệnh “phòng hờ” và “tiếc của”. Mọi thứ đều không muốn vất đi vì nhỡ có lúc cần thì sao. Hoặc không dám thẳng tay từ bỏ vì nó có bị hư hỏng gì đâu. Chuyện này nó lại dắt dây từ việc sai ngay từ đầu là mình có thể đã mua hoặc nhận hoặc cầm về những thứ không thật sự cần thiết. Tối qua đã nói chuyện nghiêm túc với chồng, việc xây lại nhà sẽ là cú hích cho bản thân mình có một không gian như ý, đơn giản và tiện dụng hết mức. Và từ khởi đầu này, mình sẽ luôn nhắc nhở bản thân kiên trì thực tập phong cách sống này cho tương lai phía trước.

Cái thứ 2 mình nghĩ cần tinh giản đó là tủ quần áo. Ôi xời, mới hôm qua còn đang vui khi vừa đặt online mấy cái đầm như ý, hehe. Thật ra thì mình cũng không phải là người nghiện mua sắm, nhưng mình khá quan tâm đến trang phục. Và mình cũng khá lưỡng lự về việc có nên tinh giản quần áo hay không cho đến khi đọc được cái bệnh mà mình vẫn hay mắc đó là, nhiều đồ nhưng lại không biết mặc đồ gì. Thật ra mình cũng không phải suy nghĩ hay đau khổ vật vã về việc này cho lắm, chỉ là bản thân luôn muốn phong cách hơn, đẹp hơn nên khá là quan tâm. Trong khi đó thì mình lại là người khá bận rộn, và vị trí công việc đôi khi không cho phép sự bay bổng phong cách thái quá. Điều đó đôi khi làm mình buồn và cảm thấy bản thân khá tẻ nhạt. Thêm nữa, về kiến thức thời trang mình không phải là con số không nên cảm giác cũng khá bị cầm tù về ý tưởng vì biết thế nào là đẹp nhưng lại không có thời gian hay cơ hội lẫn sự liều lĩnh thử nghiệm. Tựu trung thì mình là người khá là tạp nham, không có phong cách rõ ràng, dù rằng mình mặc đồ gần như chưa bao giờ xấu cả. Nhưng sau hôm nay thì mình nghĩ là mình cũng không nhất thiết phải bỏ hết cả tủ quần áo đi. Mà sẽ phân loại đồ đạc theo từng item, và sẽ sử dụng chúng trong 1 thời gian nhất định. Thật ra thì hiện tại mình cũng đang thực hành việc này dù không triệt để lắm. Ví như trên xào quần áo của mình hiện tại thì toàn là áo sơ mi có cài cúc và chân váy các kiểu, màu trung tính. Mỗi sáng việc của mình chỉ là rút 1 cái váy bất kì và 1 cái áo bất kì, thế là xong. Và set đồ cả năm nay của bà mẹ bỉm sữa ít khi lặp lại vì cái sự ngẫu nhiên này. Trước đây, mình cứ lâu lâu chọn ra tầm 5-7 set quần áo mình yêu thích trong 1 giai đoạn nào đó, rồi xà quần với chúng liên tục cho đến khi thấy chán. Rồi lại ngồi lôi tủ quần áo ra mix-match ra được tầm 5-7 bộ khác và lại chiến đấu tiếp. Cứ thế thì thật ra mình không tốn nhiều thời gian cho việc chọn đồ, quần áo mặc không tệ chỉ có cái lâu lâu vẫn bị những cảm xúc tiêu cực như trên. Và sự thật thì tủ quần áo của mình cũng không có nhỏ 🙂 . Vì mình vẫn bị mắc lỗi “phòng hờ” và “tiếc của”. Nhỡ sau này có dịp gì như vậy như vậy mình lại không có đồ mà mặc, và, đồ này cũng không đến nỗi mà bỏ thì tiếc. Mình loay hoay không biết cách nào thì đúng, mua mới rồi mặc cho đến cũ luôn rồi vất hẳn, hay là xoay vòng vòng như cách mình đang làm hiện tại. Thế nên thật ra mình không đến nỗi là tín đồ mua sắm hay ăn mặc quá í ẹ, mình vẫn sục sôi tinh giản tủ đồ, nếu có thể, haha, cái vụ nếu có thể này nó mới là nguồn cơn của mọi chuyện đây. Thật ra thì mình có những giai đoạn trong cuộc sống cần ăn mặc khác nhau 1 chút. Ví dụ lúc chưa có Sol thì mặc đồ khá là phong cách, dù cũng chỉ có tầm 7-8 bộ thì mình vẫn xoay vòng vòng ok, khá là đẹp. Đến khi có bầu thì những quần áo ấy phải cất đi, hiển nhiên. Rồi sinh xong thì mình lại chuyển qua một giai đoạn khác, có thay đổi về hình thể và hơn hết là mình tuyền mặc áo có cài cúc để tiện cho con bú ti. Rồi Sol lớn hơn, không phải bú ti nữa thì mình lại đổi phong cách, rồi lại bầu, rồi lại sinh Shu. Như hiện tại, quần áo của mình chỉ toàn là sơ mi, chân váy, đầm sơ mi, đầm cài cúc để phục vụ việc cho con bú tiện và nhanh nhất có thể. Nên thật ra, đôi khi mình khá là trì hoãn việc tổ chức lại tủ đồ vì mình biết là cuộc sống mình còn nhiều xáo trộn. Nhưng bây giờ khi “nhiệm vụ cao cả” đã hoàn thành, mình nghĩ là trong vòng 1 năm tới khi kết thúc việc cho Shu bú ti mình sẽ tổ chức lại việc ăn mặc của bản thân. Nên ngay từ bây giờ mình sẽ chủ trương “bồi dưỡng về đường lối chính trị” trước để hiểu và thấm đi đã rồi thực hiện. Mà thực ra, nếu như mình đã tự nhận là tình hình của mình không tệ thì thật ra sự thay đổi cũng không cần quyết liệt lắm. Mình nghĩ là bản thân cần xoáy sâu vào các ý sau: Không sắm đồ mà chỉ là thích thích, phải thật cần thiết mới sắm; không sắm những đồ cho những dịp lâu lâu ví dụ tiệc tùng này nọ trong khi thực tế là gần như cả năm nay mình chả đi ăn tiệc bao giờ; loại bỏ bớt những quần áo không còn phù hợp về kích thước, độ tuổi, cũ…đơn giản là không còn làm mình vui nữa thì quyết liệt bỏ; ưu tiên sắm những set đồ trung tính, có chất liệu tốt để dễ kết hợp; loại bỏ suy nghĩ “sợ người ta thấy mình ít đồ, mặc hoài”, vì thật ra gần như người ta chả rảnh mà để tâm đến tủ đồ của mình trừ khi mình mặc quá ẹ; tốt nhất là bớt chụp ảnh up facebook lại 🙂 , đây là nguồn cơn cho việc phải bồi đắp tủ đồ liên tục để “nịnh mắt” thiên hạ (thật ra mình không bị mắc lỗi này, nhưng cứ nhắc bản thân trước vậy, vì nhìn chung phụ nữ sợ nhàm chán); mỗi khi mua sắm, phải nâng lên đặt xuống, nếu thấy vẫn đau đáu về nó liên tục trong 1 tuần thì hãy mua, còn không thì thôi (nghe khổ quá hen, mà thôi kệ vậy đi, mình đã thấm cái cảm giác cầm đồ mới vừa vui sướng thì cũng chợt lóe lên niềm ân hận vì mình vừa tiêu tiền 🙂 ); trên tất thảy, giữ cho bản thân luôn vui tươi, hiểu được giá trị của bản thân, sống bổ ích để không phải lấy việc mua sắm để giải sầu và sa đà vào con đường nghiện ngập shopping, haha.

Tạm thế đã!

SG 25.4.2017

Già đi cùng nhau

1. Hai buổi trưa tranh thủ dỗ Shu ngủ, mình đã kịp ngấu nghiến xong cuốn Vô thường của bác sĩ Nguyễn Bảo Trung. Đọc để thấy mình phải quý trọng cuộc sống này hơn nữa, phải biết yêu thương nhiều hơn nữa và hơn hết để hiểu rằng cuộc sống thật vô thường. Đừng chờ phải có dịp để yêu thương, đừng mải miết chuyện bươn chải mà gác lại yêu thương, đừng quên chăm sóc yêu thương bản thân và những người bên cạnh. Vì chỉ ngay sau cái chớp mắt này thôi, có khi đã xa nhau muôn trùng. Đọc sách như gợi lại trong mình hành trình đi đến bến cuối của ba, có những điều hiểu nhưng vẫn đau. Vẫn biết cuộc sống là vậy, có lên tàu thì phải có xuống, không cùng lên thì không cùng xuống, có đến ắt sẽ phải đi. Dù cho người bước xuống thoan thoải sự chấp nhận, đón nhận, an nhiên cho hành trình của mình thì chỉ có những người còn đứng trên con đường không khỏi luyến tiếc níu tay. Ba đã kịp nói những lời yêu thương nhất, dành cho mẹ, người quan trọng nhất trong cuộc đời ba, người ba hàm ơn cho đến tận lúc nhắm mắt. Ba viết, anh cảm ơn em và mang nợ em quá nhiều, đời này kiếp này anh không sao trả hết, anh nguyện có kiếp sau xin làm thân trâu ngựa để trả nợ cho em. Chỉ có những ai, những cặp vợ chồng sống với nhau một đời êm đềm, coi nhau như hơi thở, coi nhau là lẽ sống mới hiểu hết cái ơn mà ba nói đến. Mẹ mình từng nói trong nước mắt khi ba vào giai đoạn xuống dốc về sức khỏe, đau đớn lắm, xót xa lắm khi nhìn thấy chồng mình như vậy, cha mẹ mình chết cũng không thấy đau đớn thế này. Đó không phải là sự so sánh, cân đo đơn thuần, đó là sự báo động cho sự đớn đau vượt ngưỡng. Nhưng mẹ mình rất hay, rất tuyệt, rất hiểu và thực hành tốt qui luật vô thường. Ngay khi ba đau đớn bấn loạn để đi về phía bên kia sông, mẹ vẫn ân cần dìu dắt đưa tiễn trong bình an, êm đềm, không níu kéo. Mẹ nhắc ba niệm Phật đi và nếu được thì hãy ngủ đi rồi cơn đau này sẽ qua. Thế là ba ngủ thật, và cơn đau đã như cơn lũ cuốn ba đi xa bờ, mãi mãi.

Bé Sol vẫn hay hỏi ông ngoại giờ ở đâu. Mình không chắc ba đang ở chốn nào, ở đâu hay vẫn ở đây, thành gì hay đã chẳng thành gì, hiện hữu nơi này hay đã tan biến. Con vẫn tin rằng ông ngoại làm ông tiên ở trên trời, và ông nhìn con hàng đêm khi con say giấc. Và ông sẽ nhìn con rõ nhất vào những ngày trăng sáng vì nó soi sáng cho ông nhìn thật gần. Thế là những ngày sáng trăng, con cuộn tròn ngủ trong vùng ánh trăng hắt vào cửa sổ, cố nằm thật gọn trong vùng ánh sáng ấy để ông ngoại nhìn con được thật rõ. Lâu lâu mẹ cũng chĩa mặt vào vùng ánh sáng ấy, để biết đâu, ông ngoại cũng muốn nhìn thấy con gái cưng của mình. Nhìn cái dáng con gái được phủ đầy ánh trăng bàng bạc thấy thương ơi là thương, rồi nhớ lại lúc mang bầu Sol có người bày là khi trăng tròn người mẹ nhìn vào ánh trăng ấy vừa xoa bụng và “xin” rằng đứa trẻ trong bụng sẽ thông minh. Mẹ cũng có thử vài lần vì thấy nó vô hại và ngắm trăng cũng đẹp mà hen. Sol có lần hỏi về cái chết, tại sao chết, chết rồi thì mình sẽ thành cái gì. Mẹ bảo rằng người ta chết khi đã học xong bài học ở cuộc sống này, sẽ bay lên trời làm ngôi sao và chờ đợi, chờ đợi cái gì hả mẹ, chờ đợi cho mình hết mệt mỏi, khi nào mình lại muốn xuống lại thì ngôi sao ấy lại đậu vào bụng của một người mẹ nào đấy. Sol chắc không hiểu hết lời mẹ giải thích, chỉ rất khoái khi nghĩ rằng mình đã là một ngôi sao trước khi được bà tiên dẫn vào bụng mẹ. Ừm, thì cứ nghĩ rằng ai cũng từng là một ngôi sao và sẽ lại trở thành một ngôi sao chẳng phải là rất dễ thương sao.

2. Cô Tú hàng xóm sau mấy lần tai biến nay đã trở thành người khác, gần như tàn phế. Những ngày đầu cô mới  bệnh, nhà mình bị ám ảnh bởi tiếng hú hét của cô, ma mị ú ớ đến sởn gai ốc. Ngày trước, cô là trụ cột của cái gia đình neo đơn chỉ vỏn vẹn hai người, cùng với chú Cường. Cô đi làm đâu đó ngoài quận 1, cả tháng về 1-2 lần gì đó. Chú Cường thì hom hen, bạc nhược, hình như công việc cũng chẳng đáng gì mà suốt ngày thấy chú say khi chiều về. Chú ngoắc mình ra cửa sổ mượn đôi trăm, chỉ vài lần thôi, và gần như mình không lấy lại bao giờ. Có lần chú ngoắc mình ra cửa sổ bảo rằng chú sắp chết, cho chú mượn vài trăm để mua thuốc, mình sợ. Không có tiền sẵn, sáng hôm sau đi làm mình bỏ tiền vào phong bì để chồng cầm sang, sợ chú ngại đàn ông với nhau. Rồi cô về ở hẳn nhà chừng vài tháng là bị đột quỵ, nếp nhà ảm đạm lại càng thê lương hơn. Không con cái, ít người thân, cô cứ vò võ trong nhà, chú đi đâu đó rồi mang cơm về đút cô ăn. Mình chả giúp được gì nhiều, lâu lâu gửi chú ít đồng, mua tã cho con thì mua luôn cho cô, mà mình ngại chờ khi chú đi vắng mới cùng Sol xách qua. Cô ú ớ chỉ trỏ, mình chỉ cười gật đầu rồi về. Mình ngại nghe lời cảm ơn của chú, thảm thiết và khó nhọc lắm, đã đủ cho chú lắm rồi. Rồi lâu lâu đứng ngay cửa sổ mình thấy chú kéo cửa bước vào nhà, đến ôm hôn vào má cô. Chồng mình cũng có lúc nhìn thấy, anh bảo chú Cường tình cảm lắm nhá, mỗi lần về là hôn vợ đấy, lúc trước thì đừng mơ ha. Anh nói vậy làm mình nhớ, chỉ trước biến cố này thôi, cô còn chê trách chú đủ điều, rằng chú bất tài vô dụng, rằng cô mang nợ đời với chú không biết khi nào mới trả xong, rằng cô ngao ngán đến chẳng muốn ở chung nhà…..Thế đấy, có lẽ cô chẳng bao giờ tưởng tượng được có ngày ngôi sao lại đổi ngôi, cô bất động ú ớ, để chú gầy còm ốm yếu nâng rước từng bước đi, thay từng cái tã. Và chú được ôm cô mà hôn. Thấy có gì cay cay nơi sống mũi, nhìn người bạn đời mình hôm nay, để thấy hành trình của chúng ta mai sau. Bất giác có đêm ôm chồng mình nói, hai đứa mình hãy già đi cùng nhau, một cách khỏe mạnh anh nhé. Anh ừ. Mình thấy lòng mênh mang một nỗi bình yên.

3. Bé Sol cứ khóc lóc không cho bố mẹ già, và sợ bố mẹ chết. Con hét lên, bố mẹ không được chết, con không cho bố mẹ chết. Bố bảo, còn lâu bố mẹ mới chết mà. Không, không, bố mẹ không được chết. Tự nhiên sao mình buồn rười rượi quá đi. Thế là mình cũng phải chết, không thể khác được. Mình thất vọng bảo chồng, ôi, em buồn quá, nghĩ đến chết thấy buồn quá nhờ, bỏ các con ở lại tự nhiên mình chết chán thế nhờ. Chồng mình bảo, chán gì, sợ gì, vì bây giờ em đang tuổi lao động, đang nhiều hoài bão thì em thấy vậy, chứ đến lúc mệt nhoài già cả mình sẽ thấy cái chết cũng bình thường thôi mà. Lúc ấy mình sẽ có hẳn một kế hoạch để chết ấy chứ. Em biết là cái nguồn gốc của đau khổ là tham sân si đó anh, vì ham sống nên mới sợ chết, và từ đó mới thấy đau khổ. Hiểu lắm, biết lắm mà cũng thấy chán quá nhờ. Ờ, mình biết mình còn “vô minh” lắm, đọc 1 tỷ sách, hiểu thấu đáo lắm nhưng không thực hành được. Mà tại kế hoạch già của mình cũng mang màu sắc “trẻ trung” lắm, hehe. Nào là ông chồng thì muốn có 1 vườn hoa hồng, trời đất ghê chưa, già cả mà còn muốn có một vườn hồng để ngày ngày ra đó ngồi vẽ. Mình thì sẽ là một bà già điệu, già mà vẫn phải điệu ỏn ẻn mặc đồ đẹp mới chịu. Rồi mình cũng sẽ học vẽ để đàm đạo với lão chồng, rồi ngày ngày lão chở mình đi chợ quê, mua đồ về nấu ăn, rồi bưng lên chia cho chị Thư một ít. Hai vợ chồng sẽ đi du lịch khắp nơi, đi tắm biển suốt luôn, và tất nhiên, chả chăm con cho đứa nào hết, haha. Trời ạ, nghĩ thôi là mình phát phì cười vì cái kế hoạch nghe nó cà chớn hết cỡ, nghe là nó sặc mùi sung sức rồi, hehe. Kệ đi, vui mà.

Đó là những kế hoạch vui, chúng mình cũng nghĩ đầy phương án cho các kế hoạch buồn. Mình bảo, anh có ngại phải thảo luận về cái chết không. Không, hiểu rồi thì không ngại, và không sợ. Mình sợ và buồn thểu não, nhưng nhiều khi vẫn phải thảo luận để mọi đàng như ý. Cuộc sống là những chuyến tàu mà, cứ lao vun vút về phía trước, ai dừng cứ dừng, ai đi cứ đi thôi.

4. Chẳng phải vô lý mà khi chúc mừng đám cưới trong hàng tỷ lời chúc sẽ có câu “grow old together”. Bởi cái sự cùng nhau khi về già nó ý nghĩa vô cùng. Vừa là một lời cầu chúc về sức khỏe cho cả hai, vừa là sự cầu chúc về sự vững bền của tấm lòng. Có thương nhau thật nhiều, người ta mới muốn trải qua những tháng ngày héo úa, nhăn nheo, yếu đuối, cụm rụm cùng nhau sau những tháng ngày rực rỡ của tuổi trẻ. Có lẽ, tuổi già có bài học riêng của nó. Và thật diễm phúc cho những ai được học bài học ấy, cùng nhau.

SG 17.4.2017

Bước chân vạn dặm

Vậy là Shu của cả nhà đã biết đi rồi. Con chập chững từ lâu nhưng đến giai đoạn này mẹ mới tính là con biết đi vì con đã vững vàng từng bước, biết giữ thăng bằng chứ không phải kiểu “chạy như phóng lao” nữa. Con đi đã được 7-8 bước trên một chặng, từng nhịp một, chắc chắn.

Bây giờ, con đã hơn 11 tháng, bé như một cục kẹo và ngoan ngoãn vô cùng. Lại còn hay toét miệng cười khoe 4 cái răng xinh xinh nữa chứ. Sao mà yêu quá đi thôi.

Con thương yêu, bước chân chập chững ngày hôm nay, rồi sẽ trở thành bước chân vững chãi trên những chặng đường xa. Rồi bàn chân con sẽ đưa con đi trên nhiều con đường khác, nhiều miền đất khác. Thế là con đã bước những bước đầu tiên vào hành trình vạn dặm của cuộc đời mình. Tự tin lên chàng trai của bố mẹ. Hành trình phía trước của con sẽ như ngày hôm nay, có lúc đi nhanh, có khi phải chậm lại, có những bước dài, nhưng có khi cũng phải ngã quỵ. Điều con cần là biết cách đứng lên, tiếp tục bước đi. Và con ơi, đừng nản lòng vì những khó khăn phía trước, càng vững vàng, điềm tĩnh con sẽ càng đi được xa. Và trên hành trình ấy, con hãy biết tận hưởng niềm vui của chuyến đi, đừng chăm chăm chờ đợi niềm vui của đích đến. Sẽ có những chuyến đi con đơn độc, đi cùng người con yêu hay đi chung với nhiều người, con hãy tận hưởng từng hành trình ấy và hoàn thành đầy trách nhiệm. Và con ơi, hãy tin tưởng rằng, từng bước con đi, từng con đường con chọn, đều có bố mẹ dõi theo, dù ở gần hay ở xa, dù đi cùng hay đứng xa ngưỡng vọng. Và điều này nữa, hành trình nào của con dù tỏa đi muôn hướng, lúc mệt mỏi chồn chân, con chỉ cần xoay đầu lại thôi, đường về nhà ở đó.

Bố mẹ yêu con vô cùng, chàng trai. Mỗi bước con đi, dù bé mọn, chập chững, với bố mẹ, ấy là bước chân vạn dặm. Bước chân đã đi một bước dài trong hành trình được làm bố mẹ của Hà Tùng Quân. Bước chân đánh dấu một giai đoạn khác của con, con được tự đi trên đôi chân mình, được rẽ vào những hướng con thích, được đến những nơi con thấy cần. Và con hãy nhớ nhé,  “hành trình vạn dặm bắt đầu từ một bước chân”.

Chúc cho bàn chân nhỏ này của con sẽ vững vàng, tiến xa và vui vẻ trong từng bước đi, con nhé.

SG 13/4/2017